08.28.98.08.08
Hẹn Khám
  • MỘT SỐ LƯU Ý KHI GỬI CÂU HỎI TƯ VẤN HIV ONLINE MIỄN PHÍ: Khi online, bác sĩ chỉ tư vấn được một số câu hỏi do thời gian có hạn, số câu hỏi còn lại sẽ được tư vấn khi bác sĩ online lần tiếp theo, các bạn bình tĩnh chờ đợi đừng spam thêm câu hỏi mới sẽ vô tình làm chậm được tư vấn hơn do bác sĩ tư vấn câu hỏi từ dưới lên trên ở khung thống kê bài viết cho công bằng (câu hỏi gửi trước nằm ở dưới cùng sẽ được tư vấn trước tiên, câu hỏi mới gửi nằm phía trên cùng sẽ được tư vấn sau chót) ----------------------- Khi tạo chủ đề cần thêm ít nhất 2-3 từ khóa có liên quan đến nội dung cần tư vấn để giúp bác sĩ và người khác tìm kiếm bài viết dễ dàng hơn ----------------------- Phòng khám Hùng Vương & Xét nghiệm Hùng Vương làm việc từ 7 giờ 30 phút đến 19 giờ 30 phút tất cả các ngày trong tuần, kể cả Thứ Bảy, Chủ Nhật và Ngày Lễ. Khi cần đăng ký Bác sĩ Bình khám bệnh hoặc xử trí cấp cứu nguy cơ phơi nhiễm HIV trong 72 giờ đầu gọi số Hotline Phòng khám Hùng Vương: 08.28.98.08.08 từ 6 giờ 00 đến 23 giờ 00. Các trường hợp khám bệnh, xét nghiệm và điều trị nơi khác khi cần tư vấn vui lòng gọi Trung tâm Tư vấn UCare Hà Nội: 1900.6191 từ 8 giờ 00 đến 23 giờ 00 ----------------------- KHUYẾN CÁO: Hãy sử dụng thuốc dự phòng phơi nhiễm HIV (gọi tắt là PEP, PrEP) theo chỉ định của bác sĩ chuyên khoa và có xét nghiệm (công thức máu, gan, thận, HIV...) trước và trong quá trình dùng thuốc theo đúng hướng dẫn của Bộ Y tế. Tuyệt đối, không tự ý mua thuốc để uống theo sự mách bảo trên mạng vì có thể gặp người không có chuyên môn, thuốc không đúng phác đồ, không được xét nghiệm và không có bác sĩ theo dõi, xử trí tác dụng phụ, điều này có thể không đạt hiệu quả dự phòng và ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe ----------------------- Người có kết quả xét nghiệm HIV (+) cần điều trị ARV sớm để bảo vệ sức khỏe cho chính bản thân mình và hạn chế lây nhiễm HIV cho cộng đồng, góp phần hoàn thành mục tiêu 90-90-90 vào năm 2020. Đăng ký khám bệnh, xét nghiệm, dự phòng phơi nhiễm HIV và điều trị ARV tại PHÒNG KHÁM HÙNG VƯƠNG gọi số: 08.28.98.08.08 ----------------------- Hiện nay, nhiễm HIV được xem như 1 bệnh mạn tính và có thể kiểm soát tốt bằng tuân thủ điều trị ARV. Người nhiễm HIV uống thuốc ARV đúng chỉ định sẽ sống và làm việc bình thường đến tuổi già như người không nhiễm HIV. Thậm chí, khi điều trị ARV ức chế HIV dưới ngưỡng phát hiện sẽ không còn khả năng lây nhiễm cho vợ, chồng, bạn tình và sinh con khỏe mạnh không bị lây nhiễm HIV!

Luôn luôn bình tĩnh chờ XN và em xin cảm ơn Bác sĩ Bình

Manhmehon

Chưa xác thực
Chào bác sĩ Bình và các anh chị em trong diễn đàn.
Hơn 1 năm rồi mình mới quay trở lại diễn đàn. Thực ra nick trước đây của mình không phải là nick này nhưng mình quên mất mật khẩu nên sử dụng một nick khác. Hôm nay quay trở lại diễn đàn, mình muốn chia sẻ những điều mình đã từng trải qua trong quá trình chờ đợi xét nghiệm cũng như gửi lời cảm ơn sâu sắc đến bác sĩ Bình và các anh chị em.
Cách đây hơn 1 năm rưỡi mình có quan hệ với một gái mại dâm. Mình nói thẳng luôn là mình chẳng bị ai xúi giục hay lôi kéo, tự bản thân mình lúc đấy muốn thử cảm giác bên ngoài. Mặc dù mình đã có biện pháp an toàn (bao cao su do mình chuẩn bị) nhưng cũng như nhiều anh em hiểu, dù có dùng biện pháp an toàn, dùng PEP thì vẫn cứ sợ hãi. Mình cũng không ngoại lệ, cơ mà khác với anh em là mình không sợ ngay. khoảng 1 tuần đầu tiên mình còn chả lo lắng gì, ăn uống ngủ nghỉ ngon lành và tất nhiên chẳng có triệu chứng gì. Nhưng sau 1 tuần, mình về quê và biết câu chuyện 1 anh bị nhiễm HIV do quan hệ với gái mại dâm thì mình bắt đầu lo lắng và lên mạng tìm hiểu rất nhiều. Chắc không ít anh em trong này cũng từng đọc mấy bài như anh thanh niên chỉ một lần nhỡ dại mà dính H, mấy tháng sau thì chết...hay đại loại như vậy. Thực sự mấy bài như vậy khiến mình mệt mỏi rất nhiều (sau này có kiến thức hơn thì mình mới hiểu những gì viết trong bài báo là không hợp lý). Mình bỗng dưng xuất hiện nhiều triệu chứng như trên mạng nói. Mình thực sự rất mệt mỏi và đau đớn, đấy là 1 tuần kiệt quệ của mình tụt gần 4 cân. Đúng lúc đấy thì mình biết diễn đàn này và bác sĩ Bình. Mình đã hỏi bác sĩ Bình rất nhiều thứ và đã vỡ lẽ ra rất nhiều điều. Khoảng thời gian sau đấy mình bắt đầu bình tâm lại rất nhiều, ăn ngon ngủ kỹ, các triệu chứng mất hết, cân nặng cũng phục hồi như cũ. Mình đẫ đi xét nghiêm sau 28 ngày, 5 tháng, 9 tháng và đều âm tính (tại sao lại không phải 3 tháng, 6 tháng thì mình sẽ nói sau). Bây giờ hơn 1 năm mình cảm thấy rất vui vẻ và chắc chắn sẽ không bao giờ mắc sai lầm như cũ. Có 1 số điều mình rút ra sau 1 năm như vậy muốn chia sẻ với mọi người.

1. 1 tuần đầu tiên khi mà mình không suy nghĩ gì thì cũng không có triệu chứng, nhưng 1 tuần sau thì mình xuất hiện một loạt triệu chứng. Sau khi được bác sĩ Bình khuyên nhủ đồng thời đọc được 2 bài báo viết về sự liên quan giữa suy nghĩ tiêu cực và bệnh tật. Mình hiểu rằng cách tốt nhất để loại bỏ những triệu chứng này là phải lạc quan và vui vẻ hơn trong suy nghĩ. => HIV không thể dễ dàng phát tác trong vài ngày được, và tâm lý tiêu cực thậm chí còn tàn phá cơ thể nhanh hơn bệnh tật rất nhiều.

2. Vậy mình làm thế nào để loại bỏ suy nghĩ tiêu cực này. Mình đã hẹn 1 lịch trong điện thoại vào ngày tái khám và quyết định sẽ không lên diễn đàn về bệnh này nữa. Điều khó khăn nhất là 5 ngày đầu tiên, cái suy nghĩ cứ muốn vào các trang web này thực sự rất ám ảnh mình. Thực sự thì lâu lâu mình vẫn nhấn vào trang web xem có ai nói gì tiếp không và phải đến 1 tuần sau mình mới thực sự bỏ được thói quen này. => Đọc quá nhiều về bệnh HIV sẽ chỉ càng khiến bạn bị ám ảnh về bệnh này.

3. Trước khi bắt đầu không vào các trang web thì mình đặt lịch trong điện thoại vào 28 ngày, 3 tháng và 6 tháng. Nhưng thực ra sau tháng đầu tiên, không lên các trang web, mình gần như chẳng nghĩ gì đến bệnh này nữa, đến 3 tháng và 6 tháng thì đúng thời điểm mình khá bận, xong cứ qua một thời gian mình mới nhớ lại và đi xét nghiệm máu cuối cùng dây dưa ra 5 tháng và 9 tháng. => Hãy quên đi và lạc quan lên, cố gắng một thời gian đầu, tự khắc bạn có thể lạc quan và vui vẻ hơn.

4. Hãy luôn tin tưởng bác sĩ Bình và đội ngũ bác sĩ. Nghiêm túc thì mình cũng hỏi rất nhiều vào giai đoạn đó và mình cũng thấy nhiều người hỏi tương tự, mình nghĩ các tư vấn viên và bác sĩ đều rất thông cảm. Nhưng những cmt kiểu không tin tưởng mà mình cảm giác chỉ muốn bác sĩ nói rằng "con bị bệnh rồi". Mình thấy khó hiểu vì khi nói về việc số người làm một việc thành công chỉ có 0,1% thì các bạn không bao giờ tin mình làm được, nhưng khi nói về việc có khả năng mình thất bại là 0,0001% thì các bạn luôn tin rằng đấy sẽ là mình. Những khi như vậy mình càng nể phục các bác sĩ đặc biệt là bác sĩ Bình vẫn tận tâm giải thích trả lời cho các bạn. => Các bác sĩ là người đã trải qua đào tạo và hiểu rõ mọi thứ, khi đã đặt câu hỏi và miêu tả nguy cơ một cách trung thực, bạn phải luôn tin vào bác sĩ. Nếu hỏi thì phải tin, không tin thì không hỏi.

Lời cuối cùng con muốn cám ơn bác sĩ Bình, người đã giúp con bình tĩnh và vượt qua giai đoạn khó khăn đó. Con chân thành cảm ơn bác sĩ.
 
A ơi e đang cực kì lo lắng
E có 0s cả 2 chiều với GMD. Thủ dâm và quan hệ có bao e ko dùng PEP
Nguy cơ của e rất nhiều và cảm giác như e không vượt qua được nạn này
 
Chủ Tạo
Chủ Tạo
M

Manhmehon

Chưa xác thực
A ơi e đang cực kì lo lắng
E có 0s cả 2 chiều với GMD. Thủ dâm và quan hệ có bao e ko dùng PEP
Nguy cơ của e rất nhiều và cảm giác như e không vượt qua được nạn này
Mình chỉ có thể nói với bạn rằng, triệu chứng không dễ dàng trong mấy ngày như vậy đâu. Bạn đọc bài của mình chưa, mình nghĩ rằng triệu chứng phần lớn là do các bệnh khác, đặc biệt là vấn đề tâm lý. Mình không tìm lại được bài báo tiếng anh về vấn đề này nhưng mình có tìm được bài này, hi vọng có thể giúp bạn phần nào. https://suckhoedoisong.vn/tam-ly-hoc-chua-benh-ngoai-da-n45354.html
 
Mình chỉ có thể nói với bạn rằng, triệu chứng không dễ dàng trong mấy ngày như vậy đâu. Bạn đọc bài của mình chưa, mình nghĩ rằng triệu chứng phần lớn là do các bệnh khác, đặc biệt là vấn đề tâm lý. Mình không tìm lại được bài báo tiếng anh về vấn đề này nhưng mình có tìm được bài này, hi vọng có thể giúp bạn phần nào. https://suckhoedoisong.vn/tam-ly-hoc-chua-benh-ngoai-da-n45354.html
Chuyện cũng đã qua rồi
Bây giờ e muốn quên nó đi sao mà khó quá
Ăn ngủ không yên vì nó
 
Chủ Tạo
Chủ Tạo
M

Manhmehon

Chưa xác thực
Chuyện cũng đã qua rồi
Bây giờ e muốn quên nó đi sao mà khó quá
Ăn ngủ không yên vì nó
Mình thấy rằng đa phần mọi người bị áp lực tâm lý vì chưa hiểu rõ về căn bệnh này cũng như cách phòng tránh và lây nhiễm. Mình khuyên bạn nên gọi cho bác sĩ Bình, thực sự bác rất tốt và có kiến thức sâu rộng về căn bệnh này. Bác đã giúp mình ổn định tâm lý rất nhiều. Nhưng hãy hỏi trên tinh thần tin tưởng chứ đừng hỏi mà không tin.
 
E
Mình thấy rằng đa phần mọi người bị áp lực tâm lý vì chưa hiểu rõ về căn bệnh này cũng như cách phòng tránh và lây nhiễm. Mình khuyên bạn nên gọi cho bác sĩ Bình, thực sự bác rất tốt và có kiến thức sâu rộng về căn bệnh này. Bác đã giúp mình ổn định tâm lý rất nhiều. Nhưng hãy hỏi trên tinh thần tin tưởng chứ đừng hỏi mà không tin.
E chỉ mong a tư vấn để giảm street giúp e thôi
Thời gian đầu chắc a lo lắm hả a
Sau đó thì sao
 
Chủ Tạo
Chủ Tạo
M

Manhmehon

Chưa xác thực
E

E chỉ mong a tư vấn để giảm street giúp e thôi
Thời gian đầu chắc a lo lắm hả a
Sau đó thì sao
Thực ra 1 tuần sau khi quan hệ như vậy mình không cảm thấy lo lắng lắm vì trước đấy cũng đã có tìm hiểu qua về căn bệnh này. Nhưng khi mình biết được có 1 người anh bị nhiễm H vì quan hệ với gái mại dâm không an toàn thì mình cảm thấy thực sự lo lắng. Gần như là mất ăn mất ngủ. Các triệu chứng như đau cơ khớp, da nổi ban đỏ, nóng nhiệt... mình đều có đủ. Thêm vào đấy thì đó là khoảng thời gian mình đang gặp thuận lợi trong học hành và công việc nên mình luôn có cảm giác sợ hãi mất đi mọi thứ mình đang có. Buổi sáng thì mình làm vẻ mặt bình thường trước bố mẹ và anh chị em, nhưng buổi tối mình toàn trốn vào nhà vệ sinh xong khóc một mình. Không phải mình sợ chết mà là mình sợ đánh mất người thân và mọi thứ bản thân đang có.
 
Thực ra 1 tuần sau khi quan hệ như vậy mình không cảm thấy lo lắng lắm vì trước đấy cũng đã có tìm hiểu qua về căn bệnh này. Nhưng khi mình biết được có 1 người anh bị nhiễm H vì quan hệ với gái mại dâm không an toàn thì mình cảm thấy thực sự lo lắng. Gần như là mất ăn mất ngủ. Các triệu chứng như đau cơ khớp, da nổi ban đỏ, nóng nhiệt... mình đều có đủ. Thêm vào đấy thì đó là khoảng thời gian mình đang gặp thuận lợi trong học hành và công việc nên mình luôn có cảm giác sợ hãi mất đi mọi thứ mình đang có. Buổi sáng thì mình làm vẻ mặt bình thường trước bố mẹ và anh chị em, nhưng buổi tối mình toàn trốn vào nhà vệ sinh xong khóc một mình. Không phải mình sợ chết mà là mình sợ đánh mất người thân và mọi thứ bản thân đang có.
Hy vọng điều kì tích sẽ đến với e
 

hoangmang898

Đã xác thực
Hy vọng điều kì tích sẽ đến với e
Nói thực giờ quá mệt mỏi vì stress nên không đọc bài của em nổi, nhưng anh có thấy em hơi được nhiều người quan tâm.
Cá nhân anh chỉ nói 1 điều: bây giờ mọi thứ đã xảy ra hết rồi, em cứ canh thời gian làm xn, 3 tháng là 1 mức an toàn quá cao, nếu em không yên tâm thì làm thêm xn ở tháng thứ 6. Việc em cứ lo rồi đi hỏi, anh nói thật, nó vô ích, tại sao? Bác sĩ nói là em an toàn, đó là với điều kiện những gì em đã tường thuật lại chính xác hoàn toàn; bác sĩ đâu có ngồi đó coi em làm gì lúc đó??? Cho nên dù em có lo kiểu gì hay lạc quan ra sao thì tới ngày tới tháng sự thật nó tự lộ diện, không có gì ngăn được nó.
Em cũng không thể lấy các trường hợp khác làm chuẩn soi cho trường hợp của mình, em mà làm được vậy thì anh khuyên em nên bỏ hết học ngành y, vì anh thấy rõ em có tố chất của đấng cứu thế, không cần mài công khổ luyện vẫn chuẩn y ra bệnh của mình.
Và anh cũng thấy em bị nhiều thông tin tấn công cho xoay vòng, em nên tin cái kết quả sẽ tốt hơn, nếu quá lo hay có gì thì 1 là em vào topic của mình xin bác sĩ tư vấn, 2 là gọi bác sĩ xin tư vấn, nghe từ các xoắn dân trên chatbox (bao gồm cả anh) sẽ khiến em mệt mỏi lắm đấy, và trong thời gian này, tránh để quá stress lại tìm đến GMD hay đi mát xa rồi lại có nguy cơ, em nghĩ anh nói thừa vì em sợ lắm rồi? Không thừa đâu em. Bây giờ thời gian anh cảm thấy mình tỉnh táo rất ít, nhân lúc chưa chìm vào bóng đêm tuyệt vọng, anh nói mấy lời trên khuyên em thôi.

@Manhmehon
Chúc mừng bạn đã qua đại kiếp nạn, mong rằng bạn sẽ nhớ cái khổ này và không dính GMD nữa.
 
Nói thực giờ quá mệt mỏi vì stress nên không đọc bài của em nổi, nhưng anh có thấy em hơi được nhiều người quan tâm.
Cá nhân anh chỉ nói 1 điều: bây giờ mọi thứ đã xảy ra hết rồi, em cứ canh thời gian làm xn, 3 tháng là 1 mức an toàn quá cao, nếu em không yên tâm thì làm thêm xn ở tháng thứ 6. Việc em cứ lo rồi đi hỏi, anh nói thật, nó vô ích, tại sao? Bác sĩ nói là em an toàn, đó là với điều kiện những gì em đã tường thuật lại chính xác hoàn toàn; bác sĩ đâu có ngồi đó coi em làm gì lúc đó??? Cho nên dù em có lo kiểu gì hay lạc quan ra sao thì tới ngày tới tháng sự thật nó tự lộ diện, không có gì ngăn được nó.
Em cũng không thể lấy các trường hợp khác làm chuẩn soi cho trường hợp của mình, em mà làm được vậy thì anh khuyên em nên bỏ hết học ngành y, vì anh thấy rõ em có tố chất của đấng cứu thế, không cần mài công khổ luyện vẫn chuẩn y ra bệnh của mình.
Và anh cũng thấy em bị nhiều thông tin tấn công cho xoay vòng, em nên tin cái kết quả sẽ tốt hơn, nếu quá lo hay có gì thì 1 là em vào topic của mình xin bác sĩ tư vấn, 2 là gọi bác sĩ xin tư vấn, nghe từ các xoắn dân trên chatbox (bao gồm cả anh) sẽ khiến em mệt mỏi lắm đấy, và trong thời gian này, tránh để quá stress lại tìm đến GMD hay đi mát xa rồi lại có nguy cơ, em nghĩ anh nói thừa vì em sợ lắm rồi? Không thừa đâu em. Bây giờ thời gian anh cảm thấy mình tỉnh táo rất ít, nhân lúc chưa chìm vào bóng đêm tuyệt vọng, anh nói mấy lời trên khuyên em thôi.

@Manhmehon
Chúc mừng bạn đã qua đại kiếp nạn, mong rằng bạn sẽ nhớ cái khổ này và không dính GMD nữa.
E biết mà chuyện gì đến thì sẽ đến
Lên đây cmt cho qua thời gian chứ ko biết làm sao
 

Bác sĩ Bình

Chuyên khoa Truyền nhiễm - Chuyên trách HIV 20 năm
Thành viên BQT
Chào bác sĩ Bình và các anh chị em trong diễn đàn.
Hơn 1 năm rồi mình mới quay trở lại diễn đàn. Thực ra nick trước đây của mình không phải là nick này nhưng mình quên mất mật khẩu nên sử dụng một nick khác. Hôm nay quay trở lại diễn đàn, mình muốn chia sẻ những điều mình đã từng trải qua trong quá trình chờ đợi xét nghiệm cũng như gửi lời cảm ơn sâu sắc đến bác sĩ Bình và các anh chị em.
Cách đây hơn 1 năm rưỡi mình có quan hệ với một gái mại dâm. Mình nói thẳng luôn là mình chẳng bị ai xúi giục hay lôi kéo, tự bản thân mình lúc đấy muốn thử cảm giác bên ngoài. Mặc dù mình đã có biện pháp an toàn (bao cao su do mình chuẩn bị) nhưng cũng như nhiều anh em hiểu, dù có dùng biện pháp an toàn, dùng PEP thì vẫn cứ sợ hãi. Mình cũng không ngoại lệ, cơ mà khác với anh em là mình không sợ ngay. khoảng 1 tuần đầu tiên mình còn chả lo lắng gì, ăn uống ngủ nghỉ ngon lành và tất nhiên chẳng có triệu chứng gì. Nhưng sau 1 tuần, mình về quê và biết câu chuyện 1 anh bị nhiễm HIV do quan hệ với gái mại dâm thì mình bắt đầu lo lắng và lên mạng tìm hiểu rất nhiều. Chắc không ít anh em trong này cũng từng đọc mấy bài như anh thanh niên chỉ một lần nhỡ dại mà dính H, mấy tháng sau thì chết...hay đại loại như vậy. Thực sự mấy bài như vậy khiến mình mệt mỏi rất nhiều (sau này có kiến thức hơn thì mình mới hiểu những gì viết trong bài báo là không hợp lý). Mình bỗng dưng xuất hiện nhiều triệu chứng như trên mạng nói. Mình thực sự rất mệt mỏi và đau đớn, đấy là 1 tuần kiệt quệ của mình tụt gần 4 cân. Đúng lúc đấy thì mình biết diễn đàn này và bác sĩ Bình. Mình đã hỏi bác sĩ Bình rất nhiều thứ và đã vỡ lẽ ra rất nhiều điều. Khoảng thời gian sau đấy mình bắt đầu bình tâm lại rất nhiều, ăn ngon ngủ kỹ, các triệu chứng mất hết, cân nặng cũng phục hồi như cũ. Mình đẫ đi xét nghiêm sau 28 ngày, 5 tháng, 9 tháng và đều âm tính (tại sao lại không phải 3 tháng, 6 tháng thì mình sẽ nói sau). Bây giờ hơn 1 năm mình cảm thấy rất vui vẻ và chắc chắn sẽ không bao giờ mắc sai lầm như cũ. Có 1 số điều mình rút ra sau 1 năm như vậy muốn chia sẻ với mọi người.

1. 1 tuần đầu tiên khi mà mình không suy nghĩ gì thì cũng không có triệu chứng, nhưng 1 tuần sau thì mình xuất hiện một loạt triệu chứng. Sau khi được bác sĩ Bình khuyên nhủ đồng thời đọc được 2 bài báo viết về sự liên quan giữa suy nghĩ tiêu cực và bệnh tật. Mình hiểu rằng cách tốt nhất để loại bỏ những triệu chứng này là phải lạc quan và vui vẻ hơn trong suy nghĩ. => HIV không thể dễ dàng phát tác trong vài ngày được, và tâm lý tiêu cực thậm chí còn tàn phá cơ thể nhanh hơn bệnh tật rất nhiều.

2. Vậy mình làm thế nào để loại bỏ suy nghĩ tiêu cực này. Mình đã hẹn 1 lịch trong điện thoại vào ngày tái khám và quyết định sẽ không lên diễn đàn về bệnh này nữa. Điều khó khăn nhất là 5 ngày đầu tiên, cái suy nghĩ cứ muốn vào các trang web này thực sự rất ám ảnh mình. Thực sự thì lâu lâu mình vẫn nhấn vào trang web xem có ai nói gì tiếp không và phải đến 1 tuần sau mình mới thực sự bỏ được thói quen này. => Đọc quá nhiều về bệnh HIV sẽ chỉ càng khiến bạn bị ám ảnh về bệnh này.

3. Trước khi bắt đầu không vào các trang web thì mình đặt lịch trong điện thoại vào 28 ngày, 3 tháng và 6 tháng. Nhưng thực ra sau tháng đầu tiên, không lên các trang web, mình gần như chẳng nghĩ gì đến bệnh này nữa, đến 3 tháng và 6 tháng thì đúng thời điểm mình khá bận, xong cứ qua một thời gian mình mới nhớ lại và đi xét nghiệm máu cuối cùng dây dưa ra 5 tháng và 9 tháng. => Hãy quên đi và lạc quan lên, cố gắng một thời gian đầu, tự khắc bạn có thể lạc quan và vui vẻ hơn.

4. Hãy luôn tin tưởng bác sĩ Bình và đội ngũ bác sĩ. Nghiêm túc thì mình cũng hỏi rất nhiều vào giai đoạn đó và mình cũng thấy nhiều người hỏi tương tự, mình nghĩ các tư vấn viên và bác sĩ đều rất thông cảm. Nhưng những cmt kiểu không tin tưởng mà mình cảm giác chỉ muốn bác sĩ nói rằng "con bị bệnh rồi". Mình thấy khó hiểu vì khi nói về việc số người làm một việc thành công chỉ có 0,1% thì các bạn không bao giờ tin mình làm được, nhưng khi nói về việc có khả năng mình thất bại là 0,0001% thì các bạn luôn tin rằng đấy sẽ là mình. Những khi như vậy mình càng nể phục các bác sĩ đặc biệt là bác sĩ Bình vẫn tận tâm giải thích trả lời cho các bạn. => Các bác sĩ là người đã trải qua đào tạo và hiểu rõ mọi thứ, khi đã đặt câu hỏi và miêu tả nguy cơ một cách trung thực, bạn phải luôn tin vào bác sĩ. Nếu hỏi thì phải tin, không tin thì không hỏi.

Lời cuối cùng con muốn cám ơn bác sĩ Bình, người đã giúp con bình tĩnh và vượt qua giai đoạn khó khăn đó. Con chân thành cảm ơn bác sĩ.
Cảm ơn em đã có bài chia sẻ nhưng vì nick em dùng mới quá nên bác sĩ cũng chẳng biết em là ai. Bài chia sẻ của em rất tích cực và mong sao giúp được nhiều bạn đỡ lo lắng. Riêng về trường hợp của bạn Quà tặng cuộc sống đã đến gặp bác sĩ tư vấn trực tiếp rồi nhưng vẫn còn lăn tăn, có lẽ bạn ấy không tin bác sĩ mà đang thần tượng một thành viên khác trên diễn đàn tư vấn cho bạn ấy. Thế thì bác sĩ cũng không tư vấn cho bạn ấy cho đỡ mất thời gian khi lời tư vấn của bác sĩ là vô nghĩa. Chúc em luôn có cuộc sống hạnh phúc và luôn thành công nhé.
 
Cảm ơn em đã có bài chia sẻ nhưng vì nick em dùng mới quá nên bác sĩ cũng chẳng biết em là ai. Bài chia sẻ của em rất tích cực và mong sao giúp được nhiều bạn đỡ lo lắng. Riêng về trường hợp của bạn Quà tặng cuộc sống đã đến gặp bác sĩ tư vấn trực tiếp rồi nhưng vẫn còn lăn tăn, có lẽ bạn ấy không tin bác sĩ mà đang thần tượng một thành viên khác trên diễn đàn tư vấn cho bạn ấy. Thế thì bác sĩ cũng không tư vấn cho bạn ấy cho đỡ mất thời gian khi lời tư vấn của bác sĩ là vô nghĩa. Chúc em luôn có cuộc sống hạnh phúc và luôn thành công nhé.
Do e quá lo lắng thôi bác ạ
A chờ đến ngày xn để giải thoát con người e e chấp nhận kết quả dù là thế nào đi nữa
 
Chủ Tạo
Chủ Tạo
M

Manhmehon

Chưa xác thực
E biết mà chuyện gì đến thì sẽ đến
Lên đây cmt cho qua thời gian chứ ko biết làm sao
Bạn càng lên cmt, càng hỏi nhiều chỉ càng khiến cho bạn thêm hoang mang thôi. Hãy tin là bạn không may mắn đến độ trúng vietlot tỷ lệ 0,001% thì bạn cũng không đen đủi nằm trong trường hợp 0,001% đâu.
 
Bạn càng lên cmt, càng hỏi nhiều chỉ càng khiến cho bạn thêm hoang mang thôi. Hãy tin là bạn không may mắn đến độ trúng vietlot tỷ lệ 0,001% thì bạn cũng không đen đủi nằm trong trường hợp 0,001% đâu.
E thấy mệt mỏi quá ko làm gì đc
Cứ cầm đt là vào đây
 
Chủ Tạo
Chủ Tạo
M

Manhmehon

Chưa xác thực
Cảm ơn em đã có bài chia sẻ nhưng vì nick em dùng mới quá nên bác sĩ cũng chẳng biết em là ai. Bài chia sẻ của em rất tích cực và mong sao giúp được nhiều bạn đỡ lo lắng. Riêng về trường hợp của bạn Quà tặng cuộc sống đã đến gặp bác sĩ tư vấn trực tiếp rồi nhưng vẫn còn lăn tăn, có lẽ bạn ấy không tin bác sĩ mà đang thần tượng một thành viên khác trên diễn đàn tư vấn cho bạn ấy. Thế thì bác sĩ cũng không tư vấn cho bạn ấy cho đỡ mất thời gian khi lời tư vấn của bác sĩ là vô nghĩa. Chúc em luôn có cuộc sống hạnh phúc và luôn thành công nhé.
Dạ vâng ạ, do cũng lâu rồi em mới vào diễn đàn nên em quên mất nick và mật khẩu cũ =)))
Em thấy nhiều bạn có thể vì xấu hổ hoặc vì lý do khác mà khi nói nguyên nhân và nguy cơ thì không nói hết hoặc giấu phần nào đấy, cuối cùng lại lăn tăn.
 
Chủ Tạo
Chủ Tạo
M

Manhmehon

Chưa xác thực
E thấy mệt mỏi quá ko làm gì đc
Cứ cầm đt là vào đây
Bạn nên đi chơi thể thao, nói chuyện và làm việc lúc đấy sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
Còn nếu không làm gì được thì nên xin phép gia đình cho đi đâu đó 1 mình trong 1 thời gian ngắn, quay lại đầu óc sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
Trong giai đoạn mới bắt đầu cố không đọc những tin này mình cũng cảm thấy rất khó chịu, và nó sẽ kéo dài trong 5-7 ngày. Nhưng sau đó sẽ cảm thấy đầu óc nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
 
Bạn nên đi chơi thể thao, nói chuyện và làm việc lúc đấy sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
Còn nếu không làm gì được thì nên xin phép gia đình cho đi đâu đó 1 mình trong 1 thời gian ngắn, quay lại đầu óc sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
Trong giai đoạn mới bắt đầu cố không đọc những tin này mình cũng cảm thấy rất khó chịu, và nó sẽ kéo dài trong 5-7 ngày. Nhưng sau đó sẽ cảm thấy đầu óc nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Khổ bao nhiêu cũng chịu
Nhưng nghĩ đến trường hợp xấu nhất thì thật sự là e ko chịu được luôn
E muồn vào đây hỏi ý kiến của mọi người thôi
 
Bạn nên đi chơi thể thao, nói chuyện và làm việc lúc đấy sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
Còn nếu không làm gì được thì nên xin phép gia đình cho đi đâu đó 1 mình trong 1 thời gian ngắn, quay lại đầu óc sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
Trong giai đoạn mới bắt đầu cố không đọc những tin này mình cũng cảm thấy rất khó chịu, và nó sẽ kéo dài trong 5-7 ngày. Nhưng sau đó sẽ cảm thấy đầu óc nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
E làm xa nhà nên thật khó để về
 
Chủ Tạo
Chủ Tạo
M

Manhmehon

Chưa xác thực
Khổ bao nhiêu cũng chịu
Nhưng nghĩ đến trường hợp xấu nhất thì thật sự là e ko chịu được luôn
E muồn vào đây hỏi ý kiến của mọi người thôi
Thực sự thì mình không biết nguy cơ của bạn thế nào và có lẽ bạn cũng chưa đủ thời gian xét nghiệm. Nhưng mình chỉ muốn nói là HIV không dễ dàng lây nhiễm như mọi người tưởng đâu. Mình khá là may mắn so với nhiều bạn vì mình được một thầy dạy cách thiền định, điều đó đã giúp mình khá nhiều để tĩnh tâm trong giai đoạn đó. Nếu như bạn chưa từng hoặc chưa học cách thiền thì mình có thể khuyên đọc một số sách về kinh phật, nó cũng giúp đỡ rất nhiều về tâm lý.
 
Top