• KHẨU HIỆU CỦA THÁNG HÀNH ĐỘNG QUỐC GIA PHÒNG, CHỐNG HIV/AIDS NĂM 2025: *** 1. Công bằng, bình đẳng trong tiếp cận dịch vụ phòng, chống HIV/AIDS - Hướng tới chấm dứt dịch bệnh AIDS vào năm 2030! *** 2. Tuổi trẻ chung vai - Vì tương lai không còn dịch bệnh AIDS! *** 3. Cộng đồng sáng tạo - Quyết tâm chấm dứt dịch bệnh AIDS vào năm 2030! *** 4. Chung sức, đồng lòng - Quyết tâm kết thúc dịch bệnh AIDS vào năm 2030! *** 5. Giữ vững cam kết - Quyết tâm ngăn chặn AIDS! *** 6. Dự phòng và điều trị HIV/AIDS để không ai bị bỏ lại phía sau! *** 7. Xét nghiệm là cách duy nhất để biết tình trạng nhiễm HIV của bạn! *** 8. Xét nghiệm HIV sớm để bảo vệ bản thân và gia đình bạn! *** 9. Tuân thủ điều trị ARV để đạt được K=K! *** 10. Người có hành vi nguy cơ cao nên xét nghiệm HIV định kỳ 6 tháng 1 lần! *** 11. Điều trị ARV sớm giúp khỏe mạnh và giảm lây nhiễm HIV! *** 12. Tham gia bảo hiểm y tế là cách tốt nhất để người nhiễm HIV được điều trị ARV liên tục suốt đời! *** 13. Phụ nữ mang thai cần xét nghiệm HIV để dự phòng lây truyền HIV từ mẹ sang con! *** 14. Thanh niên hiện đại, không ngại bao cao su! *** 15. Dùng riêng bơm kim tiêm sạch giúp phòng lây nhiễm HIV! *** 16. Methadone – Liều thuốc vàng cho người lệ thuộc các chất ma túy dạng thuốc phiện! *** 17. PrEP – Biện pháp dự phòng HIV hiệu quả và an toàn! *** 18. Không kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV/AIDS! *** 19. 35 năm đoàn kết, đổi mới, hành động vì Việt Nam hướng tới chấm dứt dịch bệnh AIDS vào năm 2030! *** 20. Nhiệt liệt hưởng ứng Ngày Thế giới phòng, chống AIDS 01/12/2025! *** 21. Nhiệt liệt hưởng ứng Tháng hành động quốc gia phòng, chống HIV/AIDS năm 2025! ***

Viết cho vơi đi

vietnamboth

Sức sống mới
Tôi viêt những dòng này những mong vơi đi nỗi buồn, có chăng? Những dòng tôi viết khi chuẩn bị uống viên ARV thứ 3 trong đòi mình. Tôi nhiễm H. Muốn vơi đi lắm chứ, nhưng có lẽ cũng chẳng vơi được gì, chuyện đã dĩ lỡ và nếu ai đó bảo rằng hãy xem như bình thường và sống tiếp, thì có lẽ họ chưa bao giờ là người nhiễm H.
Tôi chưa từng trách ai, mà tôi tự trách bản thân mình, nhiều nhiều lắm...
cuộc đời vốn dĩ không bằng phẳng cho những người mang dòng máu đồng tính như cúng tôi, vốn đã là nhóm thiểu số của xã hội, giờ đây, tôi lại gia nhập vào gia đình thiểu số hơn.
các anh chị điều khuyên rằng nó chỉ là căng bệnh mãn tính. Nhưng hỡi ơi, nếu tôi cẩn thận hơn, tôi bình tĩnh hơn thì chắc gì giờ này tôi ngồi đây nối tiếc. Nếu như, ad, mà cuốc đời thì làm gì có chuyện phải nói nếu như là xong.
Tôi bị lạm dụng năm tôi lên 7,8 gì đó, kiến thức về giới tính của một thằng nhóc con ử vùng quê thì làm gì biết chuyện đồng tính, những người đã ảnh hưởng đến giới tính của tôi, à họ không đồng tính, họ là đàn ông. Và câu chuyện thằng nhóc con 7,8 tuổi đồng tính bóng gió ở một vùng quê hẻo lánh cứ thế truyền tai nhau. Đôi khi là những lời miệt thị, đôi lúc là những trận đòn..
tôi lớn lên như thế với mặc cảm tội lôci về cái giới tính của mình. Ba mẹ thì quần quật kiếm tiền nuôi tôi ăn học. Cũng là người lam lũ, nên chuyện dạy dỗ con cái về giới tính chắc là còn quá xa xôi.
Rồi thì lên sài gòn học. Tôi dấu kính cái giới tính chết tiệt của mình, lao vào học hành kiếm tiền. Đôi khi ba mẹ cũng có nghi ngờ này nọ, nhưng....lại lặng im và cũng vì sĩ diện nên không bao giờ đặc vấn đề này.
Rồi công việc cũng tốt, sài gòn mà thứ gì cũng có, tôi gặp gỡ vài người. Ban đầu thì là những lãng mạn yêu đuuowng, nhưng cái giới này, khó khăn lắm ngừoi ta mới không ngủ với nhau trước rồi nói chuyện tình cảm sau. Đôi khi, mỗi lần tham gia vào tình một giờ, tình một đêm tôi lại vừa cười, vừa khóc. Cươif vì mình cũng còn người ham muốn, còn được cảm thấy tồn tại, khóc vì cảm thấy mình không còn là bản thân mình đâu nữa, tôi là ai đây?
Tôi cũng biết về H, cũng từng tham gia tuyên truyền phòng chống, nhưng sao? Oqf thì chắc không phải mình đâu, ờ thì cũng không đến nỗi nào.
Nhưng.... Sài gon mà, cái gì cũng có.
Tôi đi xét nghiệm vì gặp ng iu hiện tại và muốn có kế hoạch lâu dài.... Lúc cầm tờ xét nghiệm trong tay, tôi như không cảm xúc, Dưong Tính, người ta giao 1 lá thư và trong đó là án tử mà không có ai kề bên. Tôi không biết làm gì. Tôi quay về bàn làm việc, không khóc được vì khóc thì đồng mghiep sẽ hỏi han. Tôi còn món nợ lớn, phải trả nếu không ba mẹ tôi không ở trong ngôi nhà tôi vừa mua cho gia đình được.
lúc tôi cảm nhận được mình có được tình thương ba mẹ, anh em, bạn bè, người iu, là lúc tôi biết mình sẽ chết. Chết trong sự khinh bỉ, xầm xì của xã hội... Tôi không muốn vậy, tôi muốn mình chết nhưng vẫn phải đẹp, tôi không muốn mình xấu. 5 năm. Tôi cho mình kế hoạch, vừa đủ để trả nợ ngân hàng, vừa đủ chết đẹp. Tôi định sẽ dùng điện giật. Chể chắc sẽ nhanh...
và rồi tôi tìm được diễn đàn này, gặp anh Bình, cô Nga. Những người mang lại cho tôi sự hi vọng mới.
tối tối, nhìn mẹ bên cạnh bàn máy may, ba ngồi xem film viêt nam, tôi đã khóc, hạnh phúc vốn quá đơn giản thế mà tôi chưa bao giờ nhận ra.
mẹ tôi có phần nghi ngờ vì dạo này tôi chăm sóc ba meh nhiều hơn... Mẹ biết tôi đang dấu điều gì đó. Đến nốic tôi kua vitamin uống, mẹ cũng cảm thấy âu lo.
nhiều khi một mình tôi tự trách bản thân mình ko biết trân trọng nhuẽn g gì mình đang có, rồi một phần khác tôi lại tự nhủ rằng, yêu thương là không bao giờ muộn, có lẽ, ông trời cho tôi biết một tín hiệu để tôi sống chậm lại, biết trân trọng những gì trôi qua hơn...
h không chừa một ai, xin đừng như tôi.
 

Bác sĩ Bình

Chuyên khoa Truyền nhiễm - Hotline: 0828980808
Ban Quản Trị
Phòng Khám Viễn Đông: 361/4 Nguyễn Văn Luông, P.12, Q.6, TP.HCM
Anh chia sẻ cùng em. Em cũng đừng tự trách mình. Cái giới tính không phải do mình chọn mà được. Trời cho sao thì cứ để vậy. Họ kỳ thị là do họ quá hẹp hòi ích kỷ mà thôi. Đồng tính vẫn là con người, họ vẫn có quyền được sống và được yêu thương. Em đừng suy nghỉ nhiều nữa. Cố gắng điều trị ARV thì cuộc sống em sẽ như người bình thường. Cái bệnh mãn tính mà anh và mọi người nói nó thật sự là vậy chứ không phải là lý thuyết suông đâu, bằng chứng là rất nhiều người điều trị ARV tốt họ vẫn sống từ năm 1991 đến bây giờ. Can đảm lên em, có gì cứ hỏi tuvanhiv.vn hoặc anh và cô Nga nhé.
 
Chủ Tạo
Chủ Tạo
V

vietnamboth

Sức sống mới
dạ, từ hôm biết mình bị H đến giờ em như thay đổi con người mình, em không còn thấy niềm vui ở đâu nữa anh à. Thôi thì mình làm mình chịu, em ko dám đòi hỏi gì chỉ mong tháng ngày còn lại em sống có ích cho ba mẹ và gia đình... em cảm ơn anh Bình và Cô Nga, anh chị em diễn đàn nhiều lắm
 

Vũ Bảo

Chia sẻ vì cộng đồng
Tình nguyện viên
Đừng buồn nữa bạn.giới tính không phải ai cũng lựa chon được.bạn nên nhớ bạn còn ba mẹ.không được nghĩ bậy bạ đâu
 
Top