• KHẨU HIỆU CỦA THÁNG HÀNH ĐỘNG QUỐC GIA PHÒNG, CHỐNG HIV/AIDS NĂM 2025: *** 1. Công bằng, bình đẳng trong tiếp cận dịch vụ phòng, chống HIV/AIDS - Hướng tới chấm dứt dịch bệnh AIDS vào năm 2030! *** 2. Tuổi trẻ chung vai - Vì tương lai không còn dịch bệnh AIDS! *** 3. Cộng đồng sáng tạo - Quyết tâm chấm dứt dịch bệnh AIDS vào năm 2030! *** 4. Chung sức, đồng lòng - Quyết tâm kết thúc dịch bệnh AIDS vào năm 2030! *** 5. Giữ vững cam kết - Quyết tâm ngăn chặn AIDS! *** 6. Dự phòng và điều trị HIV/AIDS để không ai bị bỏ lại phía sau! *** 7. Xét nghiệm là cách duy nhất để biết tình trạng nhiễm HIV của bạn! *** 8. Xét nghiệm HIV sớm để bảo vệ bản thân và gia đình bạn! *** 9. Tuân thủ điều trị ARV để đạt được K=K! *** 10. Người có hành vi nguy cơ cao nên xét nghiệm HIV định kỳ 6 tháng 1 lần! *** 11. Điều trị ARV sớm giúp khỏe mạnh và giảm lây nhiễm HIV! *** 12. Tham gia bảo hiểm y tế là cách tốt nhất để người nhiễm HIV được điều trị ARV liên tục suốt đời! *** 13. Phụ nữ mang thai cần xét nghiệm HIV để dự phòng lây truyền HIV từ mẹ sang con! *** 14. Thanh niên hiện đại, không ngại bao cao su! *** 15. Dùng riêng bơm kim tiêm sạch giúp phòng lây nhiễm HIV! *** 16. Methadone – Liều thuốc vàng cho người lệ thuộc các chất ma túy dạng thuốc phiện! *** 17. PrEP – Biện pháp dự phòng HIV hiệu quả và an toàn! *** 18. Không kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV/AIDS! *** 19. 35 năm đoàn kết, đổi mới, hành động vì Việt Nam hướng tới chấm dứt dịch bệnh AIDS vào năm 2030! *** 20. Nhiệt liệt hưởng ứng Ngày Thế giới phòng, chống AIDS 01/12/2025! *** 21. Nhiệt liệt hưởng ứng Tháng hành động quốc gia phòng, chống HIV/AIDS năm 2025! ***

Xét nghiệm HIV khi có PEP theo khuyến cáo CDC - 2016

Gấu

Khách hàng Phòng khám & Xét nghiệm
Thành viên Ưu tiên
Nguồn: Trang 28 - Hướng dẫn Điều trị dự phòng sau phơi nhiễm HIV từ hành vi liên quan đến tình dục, tiêm chích và các hành vi không liên quan đến nghề nghiệp (y tế) _ Mỹ, 2016
https://www.cdc.gov/HIV/pdf/programresources/cdc-HIV-npep-guidelines.pdf

VII-B1. HIV Testing
All patients initiating nPEP after potential HIV exposure should be tested for the presence of HIV-1 and HIV-2 antigens and antibodies in a blood specimen at baseline (before nPEP initiation), preferably using a rapid test. Patients with baseline rapid tests indicating existing HIV infection should not be started on nPEP. Patients for whom baseline HIV rapid test results indicate no HIV infection or rapid HIV test results are not available should be offered nPEP. There should be no delay in initiation of nPEP while awaiting baseline HIV test results. Repeat HIV testing should occur at 4–6 weeks and 3 months after exposure to determine if HIV infection has occurred. Oral HIV tests are not recommended for use among persons being evaluated for nPEP.

Additionally, persons whose sexual or injection-related exposures results in concurrent acquisition of HCV and HIV infection might have delayed HIV seroconversion. This has been documented among MSM with sexual exposure13 and health care personnel receiving oPEP for needlestick exposures. 166,167 Therefore, for any person whose HCV antibody test is negative at baseline but positive at 4–6 weeks after the exposure, HIV antibody tests should be conducted at 3 and 6 months to rule out delayed seroconversion (see Table 2).

Tất cả các bệnh nhân được chỉ định sử dụng PEP sau nguy cơ phơi nhiễm HIV nên xét nghiệm kháng nguyên và kháng thể HIV-1 và HIV-2 trong mẫu máu tại thời điểm phơi nhiễm (trước khi sử dụng PEP), thường là một xét nghiệm nhanh. Bệnh nhân làm xét nghiệm nhanh tại thời điểm phơi nhiễm, nếu có kết quả dương tính thì không nên sử dụng PEP. Nếu kết quả là âm tính thì nên được sử dụng PEP. Không nên trì hoãn việc sử dụng PEP trong thời gian đợi kết quả. Xét nghiệm lại nên được thực hiện tại thời điểm 4-6 tuần và 3 tháng sau nguy cơ để xác định có nhiễm HIV hay không. Phương pháp xét nghiệm dùng nước bọt (Oral HIV tests) không được khuyến cáo cho người dùng PEP.

Thêm vào đó, những người có nguy cơ lây nhiễm HIV qua hành vi tình dục và tiêm chích mà bị nhiễm cùng lúc HCV (viêm gan C – ND), có thể làm chậm chuyển đổi huyết thanh. Vấn đề này đã được ghi nhận với những người MSM (nam quan hệ tình dục đồng giới) và những nhân viên y tế dùng PEP trong phơi nhiễm do sử dụng kim tiêm. Chính vì vậy, với những người có kết quả xét nghiệm HCV tại thời điểm xảy ra nguy cơ âm tính, nhưng dương tính tại thời điểm 4-6 tuần sau nguy cơ, xét nghiệm kháng thể HIV cần được thực hiện tại thời điểm 3 và 6 tháng để đề phòng trường hợp chậm chuyển đổi huyết thanh (xem bảng 2).

Anh/chị có thể xem thêm bảng 2 (trang 27) về thời gian khuyến cáo xét nghiệm HIV và STIs trong trường hợp có sử dụng PEP. Em không đăng hình lên được, anh/chị thông cảm.
 

Bác sĩ Bình

Chuyên khoa Truyền nhiễm - Hotline: 0828980808
Ban Quản Trị
Phòng Khám Viễn Đông: 361/4 Nguyễn Văn Luông, P.12, Q.6, TP.HCM
Nguồn: Trang 28 - Hướng dẫn Điều trị dự phòng sau phơi nhiễm HIV từ hành vi liên quan đến tình dục, tiêm chích và các hành vi không liên quan đến nghề nghiệp (y tế) _ Mỹ, 2016
https://www.cdc.gov/HIV/pdf/programresources/cdc-HIV-npep-guidelines.pdf

VII-B1. HIV Testing
All patients initiating nPEP after potential HIV exposure should be tested for the presence of HIV-1 and HIV-2 antigens and antibodies in a blood specimen at baseline (before nPEP initiation), preferably using a rapid test. Patients with baseline rapid tests indicating existing HIV infection should not be started on nPEP. Patients for whom baseline HIV rapid test results indicate no HIV infection or rapid HIV test results are not available should be offered nPEP. There should be no delay in initiation of nPEP while awaiting baseline HIV test results. Repeat HIV testing should occur at 4–6 weeks and 3 months after exposure to determine if HIV infection has occurred. Oral HIV tests are not recommended for use among persons being evaluated for nPEP.

Additionally, persons whose sexual or injection-related exposures results in concurrent acquisition of HCV and HIV infection might have delayed HIV seroconversion. This has been documented among MSM with sexual exposure13 and health care personnel receiving oPEP for needlestick exposures. 166,167 Therefore, for any person whose HCV antibody test is negative at baseline but positive at 4–6 weeks after the exposure, HIV antibody tests should be conducted at 3 and 6 months to rule out delayed seroconversion (see Table 2).

Tất cả các bệnh nhân được chỉ định sử dụng PEP sau nguy cơ phơi nhiễm HIV nên xét nghiệm kháng nguyên và kháng thể HIV-1 và HIV-2 trong mẫu máu tại thời điểm phơi nhiễm (trước khi sử dụng PEP), thường là một xét nghiệm nhanh. Bệnh nhân làm xét nghiệm nhanh tại thời điểm phơi nhiễm, nếu có kết quả dương tính thì không nên sử dụng PEP. Nếu kết quả là âm tính thì nên được sử dụng PEP. Không nên trì hoãn việc sử dụng PEP trong thời gian đợi kết quả. Xét nghiệm lại nên được thực hiện tại thời điểm 4-6 tuần và 3 tháng sau nguy cơ để xác định có nhiễm HIV hay không. Phương pháp xét nghiệm dùng nước bọt (Oral HIV tests) không được khuyến cáo cho người dùng PEP.

Thêm vào đó, những người có nguy cơ lây nhiễm HIV qua hành vi tình dục và tiêm chích mà bị nhiễm cùng lúc HCV (viêm gan C – ND), có thể làm chậm chuyển đổi huyết thanh. Vấn đề này đã được ghi nhận với những người MSM (nam quan hệ tình dục đồng giới) và những nhân viên y tế dùng PEP trong phơi nhiễm do sử dụng kim tiêm. Chính vì vậy, với những người có kết quả xét nghiệm HCV tại thời điểm xảy ra nguy cơ âm tính, nhưng dương tính tại thời điểm 4-6 tuần sau nguy cơ, xét nghiệm kháng thể HIV cần được thực hiện tại thời điểm 3 và 6 tháng để đề phòng trường hợp chậm chuyển đổi huyết thanh (xem bảng 2).

Anh/chị có thể xem thêm bảng 2 (trang 27) về thời gian khuyến cáo xét nghiệm HIV và STIs trong trường hợp có sử dụng PEP. Em không đăng hình lên được, anh/chị thông cảm.
Cảm ơn em đã đóng góp bài viết cho các bạn tham khảo. Khi nào rãnh em tiếp tục đóng góp thêm nhe em. e:love
 
Top